Hôm nay tự dưng buồn, xin nghỉ làm ngang (10:10-17:00)
Tự dưng cảm thấy *ngột ngạt quá
(hay tự bản thân gây áp lực chính mình?)
Không vì gì cả, chỉ là muốn thoát khỏi vòng lặp đi lặp lại đó một hôm
Đắm chìm trong suy nghĩ một lúc thật lâu, bước chân ra khỏi công ty sao cảm
thấy trời hôm nay khác lạ thường. Phải chăng được nhìn thấy áng mây xanh nắng
chiếu rọi giữa ban sáng muộn khác với mọi hôm bù đầu cắm cổ dưới bàn làm việc.
Lượn một vòng xung quanh rồi đi thẳng về nghía thăm công ty cũ trước đó
Đường vắng, trời xanh mát, nhớ kỷ niệm xưa
Mọi người tấp nập vào lúc sáng sớm để kịp giờ làm, rồi, mọi người lại tất bật
vào lúc chiều tan tầm ca.
Ngẫm nghĩ con người ngày nay đi làm có hạnh phúc không? chúng ta đi làm vì
điều gì.. tài chính, kinh tế, à.. đồng tiền là xương máu, cho dù không phải vì
đam mê, vì yêu thích thì cũng phải cam lòng chịu
(mà thôi, mỗi người không giống nhau mà)
Đứng một vài giây thật muốn chụp giữa đường cây xanh này, trân trọng giây phút
hiện tại.
Trân trọng giây phút đã qua, thoáng qua trước đó vài giờ vài ngày vài trăm năm
đã tạo nên hiện trường nay (lan man)
Lòng vẫn man mác buồn hiu, hít một hơi thật sâu rồi thở ra thật dài.
Không biết khi nào mới tìm ra được chính mình.
…
Thật muốn yêu thương cả thế giới này, nhưng cũng thật mệt mỏi với tất cả
Chúng ta đều nhỏ bé, PT02080 MA137 M0004
Chúng ta đã từng ở cùng một không gian, cùng ‘làm’ trên một chiếc thuyền,
cùng
trải qua bao chuyện, nhưng rồi, chỉ cần nghoảnh mặt đi thì mọi thứ như xa
lạ.
Cũng có thể cách nhau vài bước, cách nhau bức tường là có thể chạm vào nhau
nhưng rõ ràng không ai cho phép ai để điều đó xảy ra.
Biết ơn hiện tại, biết ơn tồn tại, vì không thể ở lại, quay lại.
Để ta tiếc nuối, hoặc không. Để ta đắm chìm, hoặc không. Để ta lúc nào cũng
trong cảm giác muốn nắm mà không được, muốn chạm nhưng không thể.
Rõ ràng cùng một chiều mà hóa ra là vô vạn chiều
.
Vòng lặp này mãi không hồi, kết.
Vòng lặp này đáng thương làm sao..
Vòng lặp này thật vô tình…
Nmang một nỗi buồn man mác, vừa sâu lắng vừa trống trải., là sự giằng co giữa cảm giác mắc kẹt trong vòng lặp công việc và mong muốn thoát ra để tìm lại chính mình.
Có một sự đối lập rất hay giữa những điều nhỏ bé – như một khoảnh khắc ngắm mây trời, một hơi thở sâu – với những suy nghĩ lớn lao về cuộc đời, con người, và sự chia cách vô hình giữa những người từng gần gũi.

Hôm đó như trút bỏ hết mọi thứ không hề muốn nghĩ gì ở ngày mai, ngày kia ra sao
Một điều rằng lòng nhẹ tênh.. đầu nhẹ tênh không hề gánh nặng chút nào
Thật sự không biết đến khi nào, đến bao giờ mới được như ‘xưa’
Hay buộc thay phải dọn hết mớ hỗn độn xáo trộn ấy rồi phải chấp nhận rằng là không thể đổi?
*Ngột ngạt: ban đầu kiểu viết là nghột nghẹt, nghộp nghẹt, đã sửa lại thành ngột nghẹt.. càng nhìn càng thấy sao chữ này nó lạ lẫm ấy, mới thấy lần đầu


