Kim đâm thẳng vào tay từng mảng đen tối trở thành những tím than,
vài dòng chữ lu mờ rút ra đâm lại rồi lại bay.
Bay lượn vòng xoay trên trời,
rơi vài giọt nước phải chăng là nước mắt.
Chiếc thuyền neo đơn kia bập bềnh rồi trôi lênh đênh,
một vòng quanh hồ tựa ngoài sóng vỗ biển khơi.
Hóa ra mọi thứ đều do sợi dây liên kết,
dây tơ rễ má đứt rồi hỏi tội ai.
Lạc rồi.
Neo một vòng dừng lại cập bến,
đậu rồi sao nữa.
Sao nhãng tím than trắng đen,
hồi kết lòng vòng có còn nhớ chăng.