fragments
Fragments #7
Thế giới này lạ lẫm làm sao, có lúc hòa nhập với dòng người có lúc lại thấy lạc lõng lạ lùng.
Con người phiền phức làm sao, phiền phức hơn khi cảm xúc lại có liên quan.
Luôn miệng bảo tốt cho người bên cạnh hóa ra lại đau thương.
Là bản thân ích kỷ, hay người ta ích kỷ
Là không tự gở bỏ được, hay cho phép điều ấy bám lấy

Fragments #5
lúc vùng vẫy trỗi dậy thì một thế lực xung đột kéo đến dập tắt
lúc đang muốn thoát ra thì bế tắc đường mịt mờ phía trước
khi buông xuôi thả trôi để dửng dưng thì sai lầm chính là bản thân
Bóng đèn vẫn sáng như ngày thường bỗng dưng trời tối sầm

Fragments #4
Kim đâm thẳng vào tay từng mảng đen tối trở thành những tím than,
vài dòng chữ lu mờ rút ra đâm lại rồi lại bay.
Bay lượn vòng xoay trên trời,
rơi vài giọt nước phải chăng là nước mắt.
Chiếc thuyền neo đơn kia bập bềnh rồi trôi lênh đênh,
một vòng quanh hồ tựa ngoài sóng vỗ biển khơi.
Hóa ra mọi thứ đều do sợi dây liên kết,
dây tơ rễ má đứt rồi hỏi tội ai.
Lạc rồi.
Neo một vòng dừng lại cập bến,
đậu rồi sao nữa.
Sao nhãng tím than trắng đen,
hồi kết lòng vòng có còn nhớ chăng.

Fragments #3
Ẩn sĩ tu mình giữa đám đông, hòa tan nơi chốn đông người
Từng dòng người vội vã lướt qua,
Những hình hài sắc thái khác nhau,
Mọi nơi mọi thời đều vẫn yên đấy,
Khác là lòng người không còn là một.
Nơi máu tanh hoang dã, lạnh thấu xương cùng
Cớ hoài ngóng trông điều tốt lành, nào mấy ai thiện lành thân tâm

Fragments #1
Trong tâm trí kẻ nổi loại có cần phải báo cáo với mọi người xung quanh rằng hắn là kẻ điên?
Một người phá vỡ mọi quy tắc có phải theo luật lệ nào nơi ấy đưa ra?
Kẻ hành văn vô tri có cần phải quan tâm mình đang nói những gì?
ò oo ò
Xin đừng đặt ra bất cứ quy tắc, chính tả, luật lệ, ứng xử
cuộc sống vốn mệt rồi thử một lần phá vỡ luật chơi đi
